Discussion about this post

User's avatar
Spyno Kiem's avatar

Bài viết đọc rất đanh thép và hùng hồn. Như thường lệ, các bài viết của M.Q.Doan luôn làm tôi ấn tượng về văn phong và những chi tiết lịch sử thú vị. Tôi lấy làm thú với luận điểm:

(1) Nghiện không chỉ là tìm kiếm khoái cảm. Nó là một lối tắt đến cái tuyệt đối, một thứ gì đó to lớn, vượt lên trên tất cả mà các nhà tu hành cũng đang tìm kiếm.

Tuy nhiên bước nhảy sang:

(2) Nghiện là ngõ ra của khả năng thờ phụng còn sót lại ở những cá nhân sống trong một xã hội mà chùa chiền, miếu đền đã bị san phẳng.

làm tôi băn khoăn.

Nếu đúng là con người đều mang sẵn nhu cầu thờ phụng, vậy tại sao lại có những người không có đời sống tôn giáo, cũng không rơi vào bất kỳ dạng nghiện đáng kể nào?

Nếu trả lời rằng thực ra ai cũng thờ phụng một điều gì đó — người nghiện thờ ma túy, người say thờ rượu, người duy lý thờ khoa học, người nghệ sĩ thờ cái đẹp... — thì khái niệm thờ phụng dường như trở nên quá rộng và mất đi sức phân biệt. Khi đó, điều gì quyết định một người sẽ hướng nhu cầu ấy vào ma túy thay vì khoa học, văn chương hay một lý tưởng khác? Hay nói cách khác, cơ chế nào giải thích sự khác biệt đó?

2 more comments...

No posts

Ready for more?