Discussion about this post

User's avatar
Adrian Luong's avatar

Cái giá của chính kiến là nỗi lo đánh mất bản thân từng ngày. Đó là khi phần người chết đi, bỏ lại 1 cái xác vô hồn, sống lay lắt qua ngày.

Hãy nhớ cô gái ấy đã sống thế nào và chúng ta học được gì từ sự ra đi của em. Cầu xin Chúa ở cùng em.

chaodaprincess's avatar

Em không biết nữa, nhưng em nghĩ đây là một bài viết rất chạm, chạm đến cảm xúc của em theo một cách nào đó khó tả. Em không phải người đã đứng lên gay gắt đòi lại công lý cho bạn, cũng chẳng phải người mang hoa đến đặt ở gốc cây, nhưng em là một trong những người luôn âm thầm theo dõi tình hình sự việc trong khoảng thời gian vừa qua và chỉ biết lặng lẽ tiếc thương cho nạn nhân.

Bài viết rất hay, đâu đó nó để lại trong em một suy nghĩ rất lớn về việc: "Không chỉ là một sinh mạng đã mất đi, mà còn là cảm giác bất lực khi nhìn một sự việc như vậy xảy ra và tự hỏi rồi cuối cùng mọi chuyện sẽ được giải quyết như thế nào?"

Em nghĩ ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng có những sai lầm mà hậu quả của nó là cả một đời người. Và khi người nằm xuống không còn cơ hội để nói gì nữa, điều duy nhất người ta có thể mong là sự thật được nhìn nhận một cách công bằng và sáng tỏ.

Có lẽ vì thế mà em không muốn nói quá nhiều về việc ai đúng ai sai khi mọi thứ chưa được làm rõ. Em chỉ mong rằng trong một câu chuyện có quá nhiều thứ để bàn tán, người ta nên nhớ rằng phía sau một vụ tai nạn vẫn là một gia đình vừa mất đi một người thân.

No posts

Ready for more?